Lão thợ mộc nói không nể nang chiếc tủ bếp nhà tôi đẹp mà chẳng để làm gì và ông đã đúng

· 4 min read
Lão thợ mộc nói không nể nang chiếc tủ bếp nhà tôi đẹp mà chẳng để làm gì và ông đã đúng

Hôm bác thợ đến gắn chiếc giá để gia vị chót, ông già hơn 50 năm trong nghề ngắm hệ tủ bếp có giá 40 triệu của tôi rồi thốt ra một câu làm tôi sững người: ‘Cháu làm cái tủ này đẹp thật đấy, nhưng vô dụng lắm. Cháu cứ khom lưng suốt xách nồi, sớm muộn gì cũng tiếc.’ Tôi cười trừ cho qua chuyện, ấy vậy mà hai năm sau, tôi chợt nhớ lại từng chữ ông nói.

Cái bếp tôi chọn thật ra được thiết kế cho mắt chứ không phải cho tay

Tôi nhớ hành trình đặt tủ bếp hồi đó còn nguyên trong tâm trí. Tôi mê mẩn vân gỗ óc chó ngoại với đường vân quyến rũ, cánh tủ phẳng lì không tay nắm và đèn led giấu trần rọi lên mặt đá nhẵn bóng. Đẹp thật đấy, nhưng tôi chẳng hề tính đến độ tiện dụng mỗi khi đứng vào bếp. Kể ra thì mặt đá bóng loáng in vân tay, chỉ cần chạm nhẹ là dấu mờ nhìn phát bực. cánh tủ trắng dính vết dầu thậm chí còn tệ hơn khi tôi chiên cá. Hộc tủ thì cạn có 30cm, chẳng thể chứa nổi nồi áp suất. Với chiều cao 1m58 của tôi, tủ bếp trên lại cao 80cm buộc tôi phải nhón chân mỗi lần với lấy bát đĩa. Giờ nhìn lại tôi chỉ biết lắc đầu.

Cái chiều cao mặt bếp mà lão thợ nhắc tới đã hành hạ xương sống tôi suốt hai năm

Tôi vẫn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, ông chỉ tay mặt đá bếp rồi nói: ‘Cháu được mét mấy?’. Tôi đáp 1m58, ông nhíu mày nói mặt bếp đang cao tới 90cm. Nghe ông nói tôi bắt đầu ái ngại, nhưng tôi quá mê vẻ ngoài nên tôi không để bụng. Hai năm sau, cột sống tôi bắt đầu phản đối không thể chối cãi. Mỗi sáng loay hoay với bữa sáng, tôi phải khom người xuống bưng nồi canh, rồi ngẩng lên một cách vội vã. Mới một tuần sau đó, vai gáy tôi đau nhức, tôi phải dán cao suốt mới đỡ được. Có điều buồn cười là, tôi phải đặt một tấm gỗ dày 5cm để kê chân mỗi khi nấu, rồi lại thấy ngại khi bạn bè ghé chơi. Trong khi bếp mẹ tôi ở dưới quê, mặt bếp chỉ có 78cm, bà đứng nấu từ sáng chẳng bao giờ kêu mỏi. Tôi dần nhận ra ông thợ già đã nói chuẩn không sai một ly.

Chính những chi tiết vặt vãnh đã cho tôi thấy cái đẹp nuốt chửng sự tiện dụng

Tôi cứ tưởng chỉ cần tủ có nhiều ngăn là xong chuyện. Nhưng thực tế bao nhiêu lỗi lầm cứ thế hiện ra. Cánh cửa tủ đóng mở kiểu soft-close nghe thì sang nhưng hễ tay tôi dính dầu là tôi phải rửa tay rồi mới mở được. Kệ xoay đựng gia vị nhìn cũng bắt mắt nhưng chai nước mắm cao chót vót đều bắt buộc nằm ngang, làm lộn xộn cả góc tủ. Ngăn kéo đúng là sâu thật nhưng đáy hộc chỉ là gỗ mỏng dính, mới đặt nồi gang lên là đáy lún hẳn xuống. Tôi nhớ có lần, con bản lề xịn bất ngờ bung, cánh tủ rơi cái rầm, vỡ vụn cả lọ đường thủy tinh. Tôi đứng giữa căn bếp đẹp như tạp chí mà lòng nặng trĩu, tự hỏi mình đã đánh đổi cái gì cho vẻ hào nhoáng bên ngoài.

Giờ tôi khuyên mọi người hãy thử sống với căn bếp trước khi đẻ ra nó trên giấy

Hai năm nhịn nhục đủ đường, tôi hạ quyết tâm phá bỏ một khoang tủ để giảm mặt bếp xuống 82cm, đành phá đi sự toan tính đẹp đẽ lúc đầu. Tốn thêm 12 triệu cho việc đục đẽo lại, nhưng kể từ hôm đó, mỗi bữa cơm không còn là cực hình. Giờ tôi chỉ khuyên một điều: khi thiết kế tủ bếp, hãy tưởng tượng mình nấu từng món cụ thể – rán cá, ninh xương, lăn bột chiên – rồi lấy thước đo chiều cao, độ nông sâu, vị trí cần thiết hợp với chiều cao của bạn. Chớ bao giờ chọn bếp theo hình trên mạng chỉ để rồi ân hận. Lời lão thợ già nói đến giờ vẫn văng vẳng: ‘Tủ bếp đẹp chỉ để ngắm, còn tủ bếp tốt là để dùng. Đừng bao giờ chọn cái để nhìn trong khi nhu cầu thật là cái để dùng.’ Tôi đã sai suốt hai năm, và bạn thì sao, bạn định chọn tủ bếp cho mắt hay cho tay? Nếu còn phân vân, hãy tham khảo thêm tủ bếp trước khi đưa ra quyết định để tránh sai lầm như tôi rồi hãy chọn cho đúng.